Học cách đứng lên sau vấp ngã, là biết dùng lý trí để đặt niềm tin đúng chỗ, là biết dùng con tim để cảm nhận tình yêu chân thành, chứ không phải là dùng sự hồ nghi để phá vỡ các mối quan hệ của chính mình. Đừng hát khi buồn… Đừng cười khi đau… Đừng vờ mọi thứ đều ổn thỏa khi lòng mình không hề yên ả… Người này mong muốn cơ quan chức năng sớm làm rõ người đã tung ảnh lên mạng để xử lý nghiêm. Nữ cán bộ này cho biết thêm, sự việc này đã xảy ra từ lâu, từ khi chị chưa làm cán bộ và mọi việc đều đã được giải quyết êm xuôi. " Chỉ không may vấp ngã một lần, mình đã đứng lên được rồi nhưng giờ lại bị quật xuống. Nghị luận về đừng sợ vấp ngã đưa ra lý do tại sao ta không nên sợ hãi khi vấp ngã trong cuộc sống. vndoc.com. Người có lòng dũng cảm là người không run sợ, không hèn nhát, dám đứng lên đấu tranh chống lại cái xấu, cái ác, các thế lực tàn bạo để bảo vệ công lí Lúc đó, tôi cứ nơm nớp sợ, lỡ cha mẹ có chuyện gì mà mình không về kịp thì sao. Giờ tôi được ở bên đấng sinh thành là niềm hạnh phúc quá lớn. Tôi không nói cuộc sống hiện tại của mình hết khó khăn, nhưng tôi rất tự tin vào bản thân mình. Bên cạnh tôi lúc nào Từ nhỏ, do không thể bế ẵm con nên bố mẹ Mẩn Hồng đ ể cô bé học đi một mình, bé Man Hồng ngã sưng cả miệng mũi, bố mẹ lòng đau dạ xót nhưng không thể giúp con được, chỉ đành ở bên cổ vũ con đứng dậy đi tiếp. Lên ba tuổi, bé Mẩn Hồng đã có thể tự chăm . Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn… Bất cứ ai cũng đã từng thất bại, đã từng vấp ngã ít nhất một lần trong đời như một quy luật bất biến của tự nhiên. Có nhiều người có khả năng vực dậy, đứng lên rồi nhẹ nhàng bước tiếp như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng có nhiều người chỉ có thể ngồi một chỗ và vẫn luôn tự hỏi lí do vì sao bản thân lại có thể dễ dàng “mắc bẫy” đến như thế…Bất kì vấp ngã nào trong cuộc sống cũng đều mang lại cho ta một bài học đáng giá Về một bài toán đã áp dụng cách giải sai, về lòng tốt đã gửi nhầm chủ nhân hay về một tình yêu lâu dài bỗng phát hiện đã trao nhầm đối đang xem Đứng dậy sau vấp ngãVấp ngã dạy cho ta bắt đầu nhìn cuộc sống bằng một con mắt khác. Đôi mắt ấy có thể trở nên tinh tường hay mù quáng, điều đó phụ thuộc vào chính bản thân ta. Có nhiều khi, tâm hồn ta sa ngã, ta bắt đầu trở nên đa nghi, không muốn tin ai, không muốn yêu ai, không muốn dang tay giúp đỡ ai và cũng chẳng cần ai tin mình, bởi nhiều lúc, chính sự ngây thơ của ta đã khiến ta “sập bẫy”. Ta “’xù lông nhím” lên như bất kì loài động vật nào khác chỉ vì không muốn tự mình làm tổn thương bản thân thêm một lần nào thêm Lỗi Cuộn Giấy Dầu Máy Photocopy Không Quay ? Lỗi Cuộn Giấy Dầu Máy Photocopy Ricoh Không QuayCuộc sống này được sinh ra vốn dĩ đã là như thế Tốt-xấu, thiện-ác, trắng-đen, chẳng hề dễ dàng phân không muốn chấp nhận điều đó, nhưng hãy tập sống chung với nó, để biết mình cần một sự cân bằng giữa con tim và lý trí. Học cách đứng lên sau vấp ngã, là biết dùng lý trí để đặt niềm tin đúng chỗ, là biết dùng con tim để cảm nhận tình yêu chân thành, chứ không phải là dùng sự hồ nghi để phá vỡ các mối quan hệ của chính vờ mọi thứ đều ổn thỏa khi lòng mình không hề yên ả…Bởi giúp đỡ, san sẻ, đồng cảm và thấu hiểu là một trong những bản năng tốt đẹp và đáng trân trọng nhất của con người. Ta buồn nỗi buồn của người khác, ta cười với niềm vui ở nơi xa. Lắng nghe trái tim mình, rồi bạn sẽ nhận ra được thế nào yêu thương. Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn…Đừng để khi tia nắng ngoài kia đã lên, mà con tim vẫn còn băng lạnh. Đừng để khi cơn mưa kia đã tạnh, mà những giọt lệ trên mi mắt vẫn còn tuôn rơi. Thời gian làm tuổi trẻ đi qua nhanh lắm, không gì là mãi mãi, nên hãy sống hết mình để không nuối tiếc những gì chỉ còn lại trong quá khứ mà thôi… Cách sử dụng tông đơGiá để tài liệu 3 tầngCông dụng của nước lá vốiMua iphone 4 giá 100k Home/ Môn học/Văn/dan y bàn về ý nghĩa của việc đứng dậy sau vấp ngã đối với tuổi trẻ trong cuộc sống Trong cuộc sống, hẳn ai ai cũng phải vấp ngã ít nhất một lần bởi lẽ không ai là hoàn hảo, không ai có thể thành công ngay trong chốc đang xem Vấp ngã và đứng dậy Vậy sau mỗi lần vấp ngã đó, bạn sẽ làm gì để đứng dậy? Để trả lời cho câu hỏi đó, trước hết ta cần hiểu thế nào là vấp ngã? Đó là những thất bại mà bản thân ta không mong muốn. Mỗi lần thất bại là mỗi lần ta cảm thấy đớn đau, tự ti, ngã vào hố sâu mà khó có thể đứng dậy. Thực tế cuộc sống hiện nay cho thấy, có rất nhiều người sử dụng nhiều cách khác nhau để trưởng thành hơn sau vấp ngã. Có người không ngừng rèn luyện bản thân, có những người ra sức tìm nguyên nhân thất bại để rồi rút ra bài học kinh nghiệm quý giá, từ đó không tái phạm lần sau. Tuy nhiên, có những người lại chỉ biết ngồi khóc, “than thân trách phận” hay đổ lỗi cho hoàn thêm Vòng Bảng Sea Games Việt Nam Thắng Thuyết Phục, Sea Games 30 Việt Nam Ngược Dòng, Loại Thái Lan Hơn hết, những người ấy còn dựa dẫm, ỷ lại vào cha mẹ. Thật vậy, có rất nhiều cách đứng dậy sau thất bại, vấp ngã. Nhưng mỗi bản thân chúng ta hãy phát huy điểm mạnh và hạn chế những điểm yếu. Bồ sung cho mình những nguồn kiến thức vô giá từ trong sách vở và rút ra cho mình nhiều bài học. Có như vậy, bạn mới tự mình đứng dậy và không cần trông chờ vào người câu tục ngữ “Thất bại là mẹ thành công”, suốt quãng đường đời này ta nhất định sẽ có lúc vấp ngã,những lúc sai lầm ,những lúc khó khăn đến mức dường như chẳng thể nào đứng lên nổi,dường như mọi thứ quanh ta chỉ là một khoảng tối đen mịt lúc đó,ta phải đứng lên,nhất định phải đứng lên ,dù khó khăn đến đâu chỉ cần không bỏ cuộc thì chắc chắn sẽ có cách giải quyết ,dù thất bại như thế nào thì ta cũng có thể vực dậy được ,dù có ngã đau thế nào,theo thời gian cũng sẽ nhạt nhòa cần ta cố gắng đứng lên,tiến về phía trước thì mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua và sẽ đem về cho ta những thành quả ngọt ta còn trẻ ,một tuổi trẻ đưng chờ đợi ta,cớ sao không nỗ lực để có một tuổi trẻ rực rỡ,một tuổi trẻ mà nai này không còn gì đáng hối hận mà chỉ mảy may nhìn mãi vào những thất bại ,những sai lầm và những lần đau do vấp ngã đã ở quá khứ kia rồi? Thế mới nói việc đứng dậy sau vấp ngã đối với tuổi trẻ trong cuộc sống mang ý nghĩa thực sự quan trọng ,đó chính là cách để tháo nút thắt mở ra cánh cổng tươi đẹp mới ,là mở đầu của niềm tin tươi đẹp và những chiến thắng vẻ đây chúng ta cần nhớ Phải biết cách chấp nhận sự thất bại để có thái độ sống tích cực. Không đắm chìm trong thất vọng nhưng cũng không được bất cần trước mọi sự việc, không để một sự thất bại nào đó lặp lại trong đời. Đó là bản lĩnh sống. Khá lâu rồi tôi mới đủ kiên nhẫn để có thể chia sẻ về những trải nghiệm của mình trên Spiderum. Và bài viết này, tôi sẽ chia sẻ về cách mà chính bản thân mình đã đứng lên sau vấp ngã. Hy vọng nó sẽ giúp mọi người phần nào đó trong cuộc sống. Cuộc sống là trải nghiệm và những lần vấp ngã. Tôi cho rằng cuộc sống chính là một chuỗi trải nghiệm và khi bạn trải nghiệm càng nhiều, điều đó có nghĩa là bạn càng vững vàng hơn. Tôi từng nghe người ta nói rằng, sự giàu có của một người được đo đếm bằng trải nghiệm và những giá trị thành tựu mà người đó mang lại cho chính mình, cho mọi người, cho cuộc sống. Điều đó là hoàn toàn khác biệt so với những giá trị vật chất hữu hình mà chúng ta "thường" lấy đó làm cột mốc để hướng tới. Và trên con đường thực hiện sự sống đi qua nhiều trải nghiệm của mỗi người, tôi tin rằng việc vấp ngã là điều "tất nhiên phải có". Tuy nhiên, vấp ngã là một chuyện nhưng quyết định đứng lên và bước tiếp hay nằm bẹp xuống trong cái hố sâu tuyệt vọng lại nằm ở lựa chọn của mỗi người. Tôi quan điểm rằng, không quan trọng bạn vấp ngã bao nhiêu lần, vấp ngã đau thế nào, quan trọng là việc bạn đứng lên và đi tiếp để vấp ngã tiếp ra sao. Cuộc sống là chuỗi những trải nghiệm và vấp ngã, chúng ta vẫn tiếp tục vấp ngã cho đến khi nhắm mắt xuôi tay nhưng làm thế nào để đứng lên sau vấp ngã? Đối mặt với nó hay chạy trốn nó? Tôi sẽ chia việc đứng lên sau vấp ngã thành từng chặng khác nhau để chúng ta có thể nhìn nhận nó ở một góc độ khách quan mặt. Có một sự thật rằng con người chúng ta luôn trốn tránh thất bại và những lần vấp ngã. Không phải vì chúng ta không thể vượt qua nó mà tôi nghĩ rằng chúng ta sợ việc phải chấp nhận rằng mình thất bại và mình vấp ngã. Ánh hào quang tỏa ra từ những giá trị vật chất hữu hình mà chúng ta đang có ngăn cản chúng ta công nhận với chính mình, với mọi người rằng chúng ta thất bại và vấp ngã. Vậy nhưng, để đứng lên và bước tiếp sau khi vấp ngã thì việc chấp nhận thực tại là một điều nhất định phải có. Nhưng đối mặt với nó thế nào đây? Rất đơn giản thôi, đừng chỉ nhìn vào thực tại đang diễn ra như thế nào, hãy nhìn vào nó và suy nghĩ xem mình muốn thực tại sẽ diễn ra như thế nào. Hơi khó hiểu phải không? Nói đơn giản hơn là chúng ta phải chủ động với tất cả mọi việc và cho dù có những việc chúng ta hoàn toàn bị động thì hãy tìm mọi cách để biến chúng ta trở thành người chủ động hoặc thậm chí chủ động với sự bị động của chính mình. Chủ động tìm ra cách giải quyết vấn đề, chủ động cho mình nhiều lựa chọn khi thực tại diễn biến theo bất kỳ cách nào mà chúng ta có thể nghĩ ra và quan trọng hơn là hãy lựa chọn một cách giải quyết tốt nhất rồi liên tục suy nghĩ về nó đồng thời thực hiện nó. Đừng chỉ chăm chăm trông vào thất bại hay giơ tay đầu hàng mà vẫy cờ trắng với cuộc sống, luôn có cách để vượt qua nhưng quan trọng là chúng ta phải muốn vượt qua nó mặt với thất bại và vấp ngã trong tâm thế chủ động tức là bạn đã tự mở ra con đường cho chính lên. Sau khi đã đối mặt được với thất bại, chúng ta đã gián tiếp đứng lên khỏi nó. Và đừng bất ngờ khi trạng thái suy sụp trôi qua nhanh đến mức thậm chí bạn còn không nhận ra mình cảm thấy ổn hơn từ lúc nào. Việc chủ động tìm ra phương hướng giải quyết cho vấn đề sẽ tự tạo cho bản thân chúng ta một cảm giác sẵn sàng, một rào chắn bảo vệ trước cảm xúc tiêu cực, phá vỡ những lo sợ đồng thời đẩy quá trình vấp ngã diễn ra nhanh hơn chúng ta tưởng. Tôi nói "quá trình vấp ngã" là bởi đối với mọi thất bại, việc bước tiếp là một quá trình đi từ đối mặt đến đứng lên và cuối cùng bước tiếp. Chúng ta không nên đốt cháy giai đoạn mà bỏ qua bước nào cả bởi đó sẽ là một quá trình không an toàn. Tôi nghĩ rằng thật hiếm có người nào đó lại muốn phiêu lưu với cuộc sống của mình theo một cách vô định mà không có điểm đến, trừ khi họ thực sự muốn buông thả những trải nghiệm của mình hoặc đang thực sự gặp vấn đề về tâm lý, điều đó tôi sẽ bàn tới ở một bài viết khác. Vậy chúng ta đang đi được 2/3 quãng đường, đến với chặng cuối cùng ngay thôi nhỉ?Bước tiếp. Đối với nhiều người, việc đứng lên sau thất bại đã là một thành công nhưng tôi cho rằng đó chỉ là một trạng thái ngắn hạn không bền vững. Bởi lẽ khi chúng ta ngã quá đau thì việc đứng lên rồi lại ngã xuống ngay tại điểm chúng ta vấp ngã là điều rất dễ xảy ra và như vậy thì chúng ta cứ mãi dậm chân tại chỗ mà chẳng có tiến triển gì cả. Rồi sẽ có một lúc chúng ta vượt qua để bước tiếp nhưng thời gian mà chúng ta bỏ ra để cứ đứng lên rồi lại ngã xuống sẽ không lấy lại được, nó có thể sẽ kéo dài rất lâu. Tôi tin rằng chẳng ai lại muốn bán thời gian của mình với cái giá rẻ bèo như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra nhiều giá trị hơn trong khoảng thời gian ấy khi bước tiếp sớm hơn. Vậy để bước tiếp sau thất bại và vấp ngã một cách bền vững, hành trang mà chúng ta cần chuẩn bị chính là một tâm thế chủ động, một con đường tiềm năng đồng thời là một hậu phương vững chắc. Trước tiên là tâm thế chủ động, như đã giải thích ở trên, chúng ta phải luôn chủ động với mọi thứ có thể xảy ra trong trải nghiệm sống của mình, chủ động ngay cả khi bị động. Nó giống như kiểu nếu cuộc đời ném vào bạn một bát mắm tôm thì hãy dõng dạc order thêm một suất bún đậu vậy. Tin tôi đi, đó là điều vô cùng cần thiết và tôi tin rằng nó chắc chắn sẽ biến thất bại của mọi người trở thành một trải nghiệm sống đáng quý đấy. Tiếp đó là một con đường tiềm năng. Con đường tiềm năng mà tôi muốn nói đến ở đây chính là một bước đi sáng tỏ mà chúng ta có thể định hướng được rằng mình sẽ đi như thế nào, đạt được cái gì, gặp phải cái gì và vượt qua chúng như thế nào trên con đường đó. Hẳn nhiên mọi người sẽ nghĩ rằng làm sao mà chúng ta biết trước được những gì chúng ta sẽ gặp phải. Điều đó đơn giản là chúng ta chưa tìm ra được con đường tiềm năng của chính mình, vậy thôi. Để tìm ra nó, hãy trả lời chính mình ba câu hỏi "Bạn là ai?", "Bạn đang ở đâu?" và "Bạn giỏi cái gì?". Đây chính là ba câu hỏi bản lề để bạn tìm ra con đường tiềm năng cho chính mình để bước tiếp, sẽ không quá khó khăn đâu. Và hãy nhớ, làm tốt nhất những điều mà bạn giỏi nhất và học cách yêu nó. Đó chính là chìa khóa để mở ra con đường tiềm năng cho chính quan trọng bạn làm gì, quan trọng là bạn làm nó như thế nào! Cuối cùng chính là một hậu phương vững chắc. Hậu phương vững chắc theo ý của tôi chính là một chỗ dựa để bạn thực sự có thể lấy đó làm động lực, làm chiếu nghĩ trên con đường tiềm năng mà chính bạn đã lựa chọn. Đó có thể là gia đình, là người thân, là bạn bè, là người yêu hay bất cứ ai, thứ gì mà bạn có thể tin tưởng rằng chắc chắn sẽ đủ vững chắc để bạn dựa vào. Nó không nhất thiết phải liên quan đến con đường tiềm năng mà bạn lựa chọn nhưng nếu giữa nó và con đường tiềm năng có một mối liên hệ mật thiết thì điều đó có nghĩa là bạn đã có một hậu phương vững chắc cho mình để bước tiếp rồi đấy. Sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời khi sở hữu điều đó. Tạm kết. Vừa rồi là những gì mà tôi chiêm nghiệm được từ chính bản thân mình sau những lần vấp ngã và thất bại mà tôi muốn chia sẻ với mọi người. Tất nhiên nó mang tính cá nhân và hơi phiến diện trong trải nghiệm sống của tôi nhưng tôi hy vọng rằng mọi người có thể nhìn vào nó mà tự chiêm nghiệm từ bản thân mình để tìm ra được cách riêng để bước tiếp sau những lần vấp ngã. Hãy có một niềm tin rằng mọi chuyện sẽ ổn và hãy làm cho trải nghiệm của mình thực sự quý giá theo cách của bạn. Chúc mọi người một buổi tối hậu valentine vui vẻ! Không ai là không vấp ngã trong cuộc sống nhưng những điều vấp ngã đó có giúp bạn đứng lên được lần thứ 2 trong đời nữa hay không đó mới là điều quan những lúc, sự vô tình của cuộc sống đẩy bạn đến thất bại và liên tiếp gặp phải sai lầm! Nhưng đừng vì thế mà đổ lỗi cho số phận, hãy xem xét lại cách làm việc của mình eder rút ra bài học cho chính bản thân mình!Bất kỳ ai cũng có những lúc va vấp trong cuộc đời, những cú vấp ngã đó thường rất đau, rất khó chịu nhưng chúng ta phải chấp nhận và tự mình xoa dịu vết thương đó và tiếp tục đứng lên bước bao giờ đứng lại nơi bạn vấp ngã chỉ vì bạn sợ mình sẽ không thành công trong cuộc sống. Thay vào đó hãy cố gắng đứng dậy và chứng minh rằng bạn sẽ không khuất phục trước khó đừng lên và bắt đầu cuộc sống mới của mình, hãy chiến thắng tất cả những khó khăn, những thách thức để tìm kiếm cơ hội thành công cho chính mình bạn nhé!Nếu muốn thành công hãy tự biết nắm bắt cơ hội và tạo ra cơ hộiĐừng bao giờ vấp ngã mà không biết đứng lên, hãy nhớ rằng, sau vấp ngã là một bước trưởng thành dài, vậy nên bạn hãy trân trọng và ghi nhớ những lần vấp ngã đó! Để sau này không bao giờ gặp lại nó!Bất cứ ai cũng đã từng thất bại, đã từng vấp ngã ít nhất một lần trong đời. Nhiều người tự đứng lên đi tiếp như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng nhiều người chỉ có thể ngồi một chỗ và lẩm bẩm tại sao...và dễ dàng bỏ học cách đứng lên sau vấp ngã. Hãy giúp đỡ người khác khi họ vấp ngã. Sống hết mình với tình yêu thương để mai kia không phải hối vươn lên sau thất bại chính là một loại thành công, còn sau khi thành công mà dễ dàng buông bỏ thì đó chính là thất mỗi lần vấp ngã hay gặp thất bại, hãy nhớ một điều, bạn đang tiến gần hơn tới nguồn tiềm năng và ước mơ của mình. Hãy học cách đứng lên từ những lần thất phó thác cho số phận chuyện gì đến sẽ đến, điều đó chỉ làm bạn ngày càng thất bại. Thất bại khi từ bỏ cố gắng, chỉ có người không bao giờ đứng dậy sau vấp ngã mới là người thật sự thất ta phải luôn mạnh mẽ, kiên cường để bước tiếp, đừng vì những khó khăn "nhỏ nhoi" mà dừng bước và đừng bao giờ để những ước mơ,khát vọng trong bạn vụt sống dù có những vấp ngã bất ngờ, nhưng chỉ cần mình không vì đó mà không đứng dậy nổi, thì vấp ngã có những ích lợi ngoài ý có ai thành công mà chưa từng thất bại, chỉ là họ biết cách đứng dậy từ nơi mình vấp ngã, biết chấp nhận thất bại và đối mặt vượt qua chính bản thân mà kết Mỗi thành công đều có một vệt dài những thất bại đằng sau nó, và mỗi thất bại đều dẫn đường tới thành công. Suy cho cùng, bạn sẽ hối hận về những điều mình không làm nhiều hơn là về những điều mình đã làm. 'Cuộc sống này là một chuỗi những vấp ngã - đứng lên - đi tiếp và lặp lại, nó sẽ dạy ta những bài học lớn, những kinh nghiệm không ai có thể đo đếm được giá trị'. Mann up Ngày nhỏ đọc Doremon, tôi nhớ mãi tập 12 - Bà Ngoại. Nobita ngã nằm khóc dưới sân ăn vạ, bà ngoại tóc bạc trắng bước ra, đặt con lật đật Daruma trước mặt và cậu nín khóc. Ngã và đứng dậy Trong cuộc đời, đã bao lần chúng ta vấp ngã và đứng dậy được? Ta vấp ngã lần đầu tiên khi ta tập đi - bước những bước chậm chạp đầu tiên của cuộc đời. Ta làm quen với đôi chân rồi bắt đầu chạy, với chúng bạn, đuổi bắt những niềm vui. Ta có thể ngã lần tiếp theo, có khi rất đau, lúc mẹ hoặc bố bỗng dưng thả tay đang giữ đằng sau khi ta tập xe đạp. Ngoảnh lại chẳng thấy ai đỡ, thế là giật mình ngã. Chảy máu, tím bầm. Mới đầu thì sợ, sau vì cái giấc mơ đạp xe khắp ngõ ngách to hơn cả nỗi sợ. Ta lại nhảy lên, tập, ngã, đứng dậy và làm lại. Ta đạp được xe đạp. Những vết bầm trên cơ thể cũng nhạt đi theo thời gian, thêm một mục tiêu nữa đã hoàn thành. Rồi cứ thế ta lớn. Ta bắt đầu những trận đánh nhau. Trẻ dại, thèm khẳng định mình, bằng sức mạnh, bằng nắm đấm. Không còn là mái nhà êm ấm và an toàn, ta ra đường và chẳng ai che chở. Những cú đấm, những cái lên gối làm ta choáng váng, địch mạnh hơn, ta ngã xuống. Đành nằm đó một lúc. Khi ấy ta khóc thầm, nỗi buồn thua trận và xấu hổ kèm đòn đau làm ta tự nhiên bé tí lại, thèm có bố mẹ bên cạnh đỡ ta dậy, nhưng ngay lúc ấy chẳng có ai. Phủi bụi, lau vết máu, và lê về nhà. Có cơn sợ hãi khiến ta không dám đi con đường ấy mấy hôm liền. Nhưng kiểu gì cũng phải có ngày quay lại, ta biết điều đó và thử lại. Lần này không quá tệ, cũng đánh trả "kẻ địch" ra trò, và vẫn nhắn nhủ khi có người lớn tách cả đôi ra "Sau chừa tao ra, không gặp đâu tao đánh đó, bao giờ mày chán thì thôi." Như con lật đật, ta ngã, bật dậy phản đòn, rồi lấy lại thăng bằng. Đi qua cái ngõ đó, "kẻ địch" nhìn, mình nhìn "kẻ địch", sau mấy lần gườm gườm, rồi gật đầu chào nhau, hai đứa thành bạn - đến tận hôm nay. Rồi ta dần trưởng thành. Thất nghiệp, bỏ việc, nằm dài ở nhà mỗi ngày. Hy vọng ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay, nhưng không, lại tệ hơn. Ta nằm cuộn tròn trên cái đi văng, ngắm trời xanh mây trắng một dải trên kia qua cánh cửa con. Nhận ra cuộc đời không còn như lúc nhỏ, luôn có ai đó sẽ kéo ta dậy, tách ta ra khỏi những rắc rối, ngăn ta khỏi những va chạm. Ta biết chấp nhận rằng ta đã lớn rồi, ta xa gia đình và ta phải tự mình làm mọi việc thôi. Tự nhận ra Cuộc đời cũng không giống như lúc thơ bé chơi trò chơi điện tử, có thể làm lại được bất cứ lúc nào, thậm chí chơi lại hoàn toàn để có một kết quả tốt hơn. Và nếu chơi chán, có thể tắt đi và đổi trò khác. Không, cuộc đời chỉ có một, và không thể đổi cuộc đời khác được. Tệ thật phải không? Ta uống rượu, hút thuốc, vẫn nằm dài trên cái đi văng và say khướt. Cơ thể rệu rã vô cùng. "Hy vọng" chỉ là tên của điều gì đó rất đỗi xa vời. Còn "rắc rối" đến làm bạn với ta mỗi ngày. Một lần tỉnh giấc sau cơn đau đầu, bỗng thấy trên giá sách vẫn còn lưu lại con búp bê Daruma một mắt đang nhìn mình chằm chằm. Món quà của Bố. Giật mình, đó là giấc mơ còn dang dở lắm. Tìm trong kho truyện, lấy đúng tập 12 - Doremon và đọc lại. Trên đi văng, lâu lắm rồi ta mới khóc ngon lành đến vậy. Đó bài học của con lật đật, của bà ngoại "Phải tự mình đứng lên, ngã phải đứng dậy được". Tại sao ta cứ sợ hãi? Can đảm ngày nhỏ của ta cất ở đâu rồi? Mỗi lần ta vấp váp ngày trước, ta đều gượng dậy và mạnh mẽ hơn vậy giờ đây điều gì cản ta tiếp tục việc đó? Ta trẻ, đang trưởng thành và còn thời gian cơ mà? Phải chăng do suy nghĩ và tính toán quá nhiều ta mới không còn chỗ cho những thử và sai? Tự mình nhận ra vài điều, phải sống khác thôi. Việc đầu tiên là đi rửa mặt nước lạnh. Thật lạnh. Bố tôi nói "Búp bê Daruma thường được bán trên chùa những ngày Tết, người Nhật mua về để gửi gắm những hy vọng. Mới đầu khi mua về Daruma không có mắt, chúng ta sẽ nói những ước mơ và dự định của mình, điền tên mình lên Daruma. Khi những ước mơ đã thành hình, tức là ta "gật đầu" với quyết định đó, ta sẽ vẽ con ngươi đầu tiên lên tròng mắt trắng, và đặt nó ở một chỗ dễ nhìn, đẹp đẽ để cầu xin thành công. Khi những dự định và ước mơ đã trở thành hiện thực ta mới tô tiếp con mắt còn lại. Bố tặng con, hy vọng rồi con sẽ đạt được những gì con muốn". Cuộc sống này là một chuỗi những vấp ngã - đứng lên - đi tiếp và lặp lại - nó sẽ dạy ta những bài học lớn, những kinh nghiệm không ai có thể đo đếm được giá trị. Đừng bao giờ nản lòng, đừng nằm lỳ một chỗ. Và hãy luôn ghi nhớ chẳng bao giờ quá muộn để ta thay đổi, trưởng thành và tốt đẹp hơn. Đừng để những con Daruma không có mắt - vì bản thân không biết phải làm gì, muốn gì. Cũng đừng để những con Daruma chỉ có một mắt - vì những dự định luôn chỉ là dự định dang dở - cho đến khi ta bắt tay vào thực hiện nó. Với tất cả quyết tâm. Khi ngã, bạn hãy nhớ đến bài học của những con lật đật.

vấp ngã lại đứng lên không sao