Ốm Đau Ư? Cô Vợ Hợp Đồng Của Công Tước. - DocTruyen3Q. Tóm tắt nội dung. Tôi là Selena, cô con gái được sinh ra trong một gia tộc nổi tiếng vì những người phụ nữ có khả năng sinh sản tốt. Doctruyen3qz.com 6 phút trước 1399 Like
Bóng tối và cô đơn là cuộc sống của hắn, màn đêm buông xuống là thời điểm thích hợp nhất để hắn tung hoành trị vì. Một kẻ độc tài, máu lạnh với những kí ức quá khứ bí ẩn dẫn dắt hắn nhúng thân vào con đường đen tối vô lối thoát, lại từng ngày một bị
Cô Vợ Hợp Đồng Của Công Tước. Chap 1 Tiếng Việt bản đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh và sớm nhất tại DocTruyen3Q. Hot.
Chương 29: Trong vòng 1 ngày cô trở nên nổi tiếng. Chương 30: Váy cưới đã may xong. Chương 31: Anh sẽ kết hôn thật sao? Chương 32: Lễ đính hôn. Chương 33: Đồ rắn độc. Chương 34: Kết Hôn. Chương 35: Sống chung với anh. Chương 36: Buổi sáng đầy ngượng ngùng. Chương 37: Ướt
Tại nghĩa trang Công giáo Chabrignac có một phần mộ nhỏ, trên bia có ghi dòng chữ tiếng Pháp "Ici Repose L'impératrice Nam Phuong Née Jeanne Mariette Nguyen Huu Hao" (Dịch là: Đây là nơi an nghỉ của Hoàng hậu Nam Phương, nhũ danh Jeanne Mariette Nguyễn Hữu Hào), cùng thời gian ngày sinh và ngày mất là 4/12/1914 - 15/9/1963.
. Tôi là Selena, cô con gái được sinh ra trong một gia tộc nổi tiếng vì những người phụ nữ có khả năng sinh sản tốt. Tôi bị bán đi cho một cuộc hôn nhân với ngài công tước bệnh tật, người có cuộc đời thanh bình, vì mục đích tạo ra người thừa kế gia tộc. Họ đưa cho tôi thuốc hỗ trợ sinh sản, thậm chí nhà chiêm tinh còn khuyên tôi về ngày tốt để ngủ cùng, nhưng......không có đứa bé nào. “Vậy, có dấu hiệu mang thai nào không?” “Ah, con xin lỗi.” “Cô thật vô dụng. Cô nghĩ mình may mắn lắm sao khi ngồi vào vị trí phu nhân công tước hả?” Tôi không thể thốt ra một từ nào. “Không, xin lỗi. Con chỉ nhìn lên trời rồi hái sao. Đó là cách mà con đạt được vị trí này.” *** Một người chồng không hề thích chạm vào tôi một chút nào. Nhưng anh ấy vẫn thật đáng thương nên ít nhất hãy làm cho anh khỏe mạnh bằng cách cho anh ăn thực phẩm bổ dưỡng, khiến anh ấy vận động, và tôi sẽ đích thân thử bất kì thức ăn đáng nghi ngờ nào trước. Khi mà anh ta hồi phục từ những nổ lực đáng kể của tôi, tôi sẽ kí giấy li hôn rồi rời đi. Nhưng.... “Em đã đồng ý trong bản hợp đồng là sẽ sinh cho ta một người thừa kế. Giờ em lại đi ngược lại với những lời nói của mình ư....” Mặc dù bây giờ sức khỏe anh ấy ổn, người chồng trước đây' của tôi đã trở nên ổn hơn một chút nữa. “Bây giờ anh khỏe rồi!” “Nghĩa vụ của hôn nhân rất thiêng liêng. Bây giờ ta sẽ đòi lại quyền của mình.” “Đợi. Đợi đã. Nhưng chúng ta li hôn rồi mà? Chúng ta không còn là vợ chồng nữa...” Anh ấy nhếch mép, lấy một mảnh giấy trong túi áo ra rồi ném cho tôi. “Chúng ta vẫn chưa ly hôn đâu.” Translator Nino Safy.
“Ah……!” Có lẽ vì tôi đứng dậy đột ngột, tôi đã nhìn thấy rất nhiều sao trong giây lát. Rina ngay lập tức đỡ lấy khi tôi vấp ngã.“Phu nhân ơi, người ổn không? Em có thể báo lại với bà chủ rằng phu nhân còn… ““Không.” Tôi lắc đầu và tiếp tục bước về phía gương.“Rina, chuẩn bị phòng tắm đi. Tôi muốn tắm rửa một chút.”Tôi nói với giọng uy nghiêm như một chiến binh sắp xông pha chiến trận.“Vâng, em đi làm nóng nước đây.”Sau khi Rina ra khỏi phòng, tôi đi chân trần đến trước bàn trang điểm. Khuôn mặt phản chiếu trong gương khá quen thuộc. Tôi nhìn chằm chằm vào đó. Ngoài sự bối rối trên gương mặt, đôi mắt màu lục ánh lên khá bà Louise đánh giá ngoại hình Selena khá cao. Mái tóc màu nâu vàng óng mượt, xõa dài xuống tận eo. Làn da không tì vết và thân hình đầy đặn gợi cảm tự tin. Mặc dù nhìn có chút kì lạ do dư chấn của cơn ác mộng, nhưng nhìn chung, cô ấy không tệ. Không, cô ấy trông khá đẹp lắc đầu. Kể từ khi tôi nhìn thấy Arnolde mỗi ngày, tiêu chuẩn về cái đẹp của tôi đã tăng lên đáng kể mà tôi còn chẳng nhận ra. Tôi chỉ ý thức được việc này khi nghe được cuộc nói chuyện của các cô hầu.[Nhìn thấy ngài công tước mỗi ngày nên giờ nhìn những người đàn ông khác, tôi thấy họ thật xấu xí làm sao.]Sau đó, một nàng hầu đang mếu máu tiếp tục tâm sự. Khi có được kỳ nghỉ đã mong đợi từ lâu, cô ấy đã đi hẹn hò cùng người yêu của mình, nhưng cô ấy cảm thấy rằng người yêu không còn đẹp trai nữa. Cô nhìn thấy ngài công tước mỗi ngày và đôi mắt của cô đã quen với vẻ ngoài điển trai ấy. Do đó cô than vãn rằng không biết mình nên làm vậy, tôi cũng vậy, tôi đã quen với vẻ đẹp lộng lẫy của chồng và quên mất nét đẹp đặc biệt của chính mình. Tôi thích nhìn gương mặt của Arnolde hơn bất cứ thứ gì. Khi tôi thoáng nghĩ đến việc sinh đứa con sẽ thừa kế nhan sắc của anh ấy, mặt tôi nóng bừng dù một loạt các câu như Biến đi’ của anh ấy khiến tôi quên mất điều đó, tôi vẫn không ghét Arnolde. Tôi có thể hiểu rõ hoàn cảnh của anh ấy. Trên đời này có ai lại thích một người phụ nữ được mẹ sắp đặt thúc giục phải nhanh chóng sinh con cho mình?Vì vậy, trừ khi một ngày tôi bỗng nổi cơn điên và giết Arnolde, thì rõ ràng đây có lẽ là một sự hiểu lầm rất tai hại. Chắc có ai đó coi tôi như cái gai rồi. Tôi phải đá phăng sự bất công này mới nhất, miễn là tôi nhận ra được sự thật này, thì tương lai sẽ khác đi. Đúng vậy, thiệt tình…… và để làm được việc này, tôi cần có đủ quyền hạn để nhúng tay vào bất cứ chuyện xảy ra trong dinh thự mái tóc rối bù của tôi vài lần, Rina gần như đã hoàn thành việc làm tóc với vài phụ kiện nhỏ. Tôi trông tươm tất hơn khi thay một bộ váy mới. Nhờ lớp trang điểm nhẹ, vẻ mặt không mấy tươi tắn của tôi trông sinh động hẳn đứng dậy khỏi chỗ ngồi sau khi cẩn thận kiểm tra hình ảnh của mình trong gương và nghiêm giọng nói. “Rina, từ giờ trở đi, mọi thứ liên quan đến chồng tôi sẽ nằm trong tầm kiểm soát của tôi.”“Vâng?” Rina nghiêng đầu như thể cô ấy đã nghe nhầm.“Tôi sẽ tự mình chăm sóc sức khỏe của Arnolde. Tôi sẽ nói với mẹ như vậy.”Rina mở to mắt khi hiểu được vấn đề. “Bà chủ sẽ cho phép chứ?”Rina lo lắng hỏi, nhưng tôi gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc. Cứ chờ xem. Tôi sẽ sống sót và ra khỏi đây an toàn. Với chiếc cổ quý giá này gắn liền với cơ thể, đã đến lúc phải hành động theo kế hoạch mà tôi đã nghĩ ra trong hai tuần qua.“Đi thôi.” Tôi đứng lên, dũng cảm mở cửa như một hiệp sĩ được trang bị bộ giáp sáng chói.*****“Ta nghe nói cô ngất xỉu.” Camilla hỏi mà trong giọng nói không hề có chút lo lắng nào.“Vâng ạ.” Tôi nhanh chóng đáp tặc lưỡi và cau mày như không đồng thuận câu trả lời của tôi. “Nếu cô yếu …….”“Con nghe rằng mẹ cho gọi con.” Tôi hỏi Camilla, giả vờ như không nghe thấy.“úng vậy.”“Có gì không ạ…”“Có gì không à? Ta chỉ đang xem coi một người phụ nữ yếu đuối có thể sinh ra một người thừa kế cho gia đình này hay không. “Ta không hề lo cho cô chút nào. Lời nói của Camilla vô cùng thẳng thắng mà không che đậy thứ gì.“Con trai ta ốm rồi. Nếu cô cũng ốm rồi sụp đổ, thì người kế vị sẽ …….”“Con chỉ cảm thấy hơi chóng mặt. Con khỏe mà. “Tôi cắt lời trước khi bà ta bắt đầu cằn nhằn.“… Cô cảm thấy chóng mặt?”Camilla hỏi lại, lưng ngừng dựa vào ghế sô pha mà thẳng lên.“Chóng mặt? Cô thấy thế nào? Hở? Có thèm gì chua không?” Trong khi hỏi, mắt Camilla sáng lấp lánh hơn bao giờ hết.“Ah.” Nhìn vào đôi mắt cô ấy long lanh đó, tôi chợt nhận ra Camilla đang nghĩ gì.“Cô không thèm chua à?”Giờ đây bà ấy đang nuôi dưỡng một tia hi vọng phù phiếm nhất trên thế gian này.“Không có, thưa mẹ.”“……Không?”Chúng tôi hiểu tình huống này ngay mà không cần giải thích thêm chữ nào. Sự mong đợi nhất thời trên gương mặt của Camilla tan biến ngay lập cố gắng thể hiện sự khỏe mạnh của mình với Camilla bằng cách duỗi thẳng vai. Một cơ thể khỏe mạnh và một trí óc minh mẫn. Đó là điều đã giúp tôi tiến xa cho đến tận hôm nay. Nếu tôi nghèo và ốm đau, tôi còn khổ hơn gấp trăm tôi bị ốm và không có tiền đến bệnh viện hoặc mua thuốc, còn gì tệ hơn nữa chứ? Về khía cạnh đó, tôi vô cùng biết ơn cha mẹ mình vì đã ban cho tôi một cơ thể khỏe mạnh như thế này.“Vậy tại sao cô lại ngất?” Camilla hỏi, nhìn tôi đầy nghi tôi không thể trả lời câu hỏi này một cách dễ dàng.Ký ức về kiếp trước của con đột nhiên quay trở lại.’ Vậy là, tôi không thể nói rằng mình bị dày vò về cả thể chất lẫn tinh thần vì chuyện đó trong hai tuần qua. Khi tôi đang suy nghĩ về những mình sắp nói, tôi nghe thấy giọng nói của Camilla.“Nếu cô không chăm sóc tốt bản thân và không thể sinh con, ta sẽ bị tổn thất lớn.”“……” Như bị dồn vào đường cùng, tôi không thể nói nên lời.“Tất cả thời gian, tiền bạc và công sức đầu tư cho cô để sinh ra người kế vị sẽ trở nên lãng phí.” Biểu cảm của Camilla rất chi là lạnh lùng khi bà ấy nói vậy.“Đó rõ ràng là lỗi của cô. Ta sẽ yêu cầu tiền bồi thường hợp đồng nên hãy nhớ cho kĩ….”“Đó là những gì được ghi trong hợp đồng.” Tôi trả lời trước với một tiếng thở công tước tiền nhiệm của Efret, Camilla, thậm chí còn coi đó là một trong những khoản thu nhập khi tạo nên một bản hợp đồng khá chi tiết.Mình có nên ly hôn không?’Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi sau khi biết mọi thứ về thế giới tiểu thuyết này là phá bỏ hợp đồng và rời khỏi dinh thự càng sớm càng tốt. Nếu tôi từ bỏ vị trí nữ công tước và tránh xa Arnolde, chẳng phải tôi đã tránh được bi kịch treo cổ ấy rồi sao?Nhưng thực tế thì mọi chuyện không dễ như tôi tưởng. Khi tôi đọc đi đọc lại bản hợp đồng mà mình giấu sâu trong hầm ở phòng thay đồ, tôi cảm thấy tia hi vọng về việc ly hôn đã tan thành mây khói.[B’ sẽ trả một khoản tiền phạt tương đương với khoản trả trước mà A’ đưa ra nếu cô ấy bỏ trốn trước khi hợp đồng hết hạn hoặc không thể tiếp tục hợp đồng do lỗi’ khác do B’ gây ra.]Bên A là Camilla, bên B là ơi, tôi thực sự đã ký bản hợp đồng này sao? Cái mà đầy ắp những điều khoản bất lợi này? Hình phạt. Số tiền tương tự như khoản trả Nếu B’ đáp ứng các yêu cầu do A’ đặt ra, A’ sẽ trả ducat cho B’.]Nửa triệu ducat… trong kiếp trước của tôi, số tiền này là khoảng năm tỷ. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ có đuợc một số tiền khổng lồ như vậy. Đó là số tiền đủ khiến tôi cảm thấy choáng váng. Tôi còn chẳng có cơ hội nào để có được nó, chứ đừng nói đến việc tiêu xài! Đưa ra một số tiền lớn làm phần thưởng… quả thực, Camilla đã chơi một ván điều khoản trong hợp đồng như được lặp ra để làm tôi nghẹt thở. Trong cuộc đời của mình, tôi không thể tin được rằng bản thân lại có 'lỗi' khi bị bệnh. Thật là không công nhiên, không ai khác chính là tôi, người đã chấp nhận các điều khoản và ký hợp đồng. Đó là một hợp đồng, nhưng chẳng phải nó giống một bản cam kết giao mọi quyền hành quản lí cơ thể tôi hơn sao?Sẽ chẳng hề ngạc nhiên khi mà tôi dựt lấy bản hợp đồng này ngay lập tức rồi chạy đi làm đơn khiếu nại. Một sự thương cảm sâu sắc dành cho chính bản thân mình nổi lên khi nghĩ đến việc tôi phải sống cả đời trong Công quốc này, và bị trói chân chỉ bởi một tờ thực tế, đó là một hợp đồng công bằng. Camilla cũng không đơn phương ép buộc tôi. Những lợi ích mà tôi có thể nhận được khi sinh con là rất nhiều. Hợp đồng nêu rõ rằng trong khi tôi thực hiện nghĩa vụ của nữ công tước, Camilla sẽ hỗ trợ chi phí sinh hoạt và học tập cho các em tôi yêu cầu ly hôn, rõ ràng là khoản hỗ trợ tài chính cho các em tôi sẽ bị cắt ngay. Thật nhẹ nhõm nếu đó là hậu quả duy nhất. Tệ hơn nữa chính là việc tôi phải trả lại toàn bộ số tiền đã chi cho mình và các em, như trong hợp đồng đã vậy, tôi nhanh chóng từ bỏ ý định ly hôn và thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi xem kĩ hợp đồng để tìm ra sơ hở của nó. Dù cho nó có hoàn hảo đến đâu thì cũng phải có ít nhất một chỗ hỏng chứ. Không, nó nhất định phải có. Ngay cả khi nó không có thì tôi cũng sẽ tự mình chế ra một một ánh sáng yếu ớt như soi rọi vào chỗ nào đó. Ở trang cuối cùng của hợp đồng, có phần viết một điều khoản đặc biệt.[Nếu lý do tiếp tục hợp đồng biến mất, hợp đồng có thể bị chấm dứt theo ý muốn của A’.]Tôi đọc đi đọc lại phần đó.
Kết hôn với Nữ hoàng trong 3 năm và nhận được 5 tỷ đồng tiền mặt và chịu đựng lao động chân tay không lương trong 60 năm. Daisy sẽ lựa chọn nào? Một cuộc hôn nhân thuận lợi phát triển giữa Daisy, con gái của một nam tước và Nữ hầu tước. Các điều kiện của hợp đồng rất đơn giản. Không cho phép tình cảm hay tình yêu, phải hòa làm một, và bảo lãnh sẽ ly hôn 3 năm sau. Quan trọng nhất là đừng làm bất cứ điều gì có thể khiến đối phương mê mẩn. Sau khi chết đuối một cách thảm hại, Daisy quay ngược thời gian và bây giờ với cuộc sống thứ hai của mình, cô có một mong ước đơn giản đạt được hạnh phúc. Liệu cô ấy có thể hoàn thành nó khi ở bên Killian? Nhóm dịch Thể loại Từ khóa
“Cô nghĩ mình thực sự đã trở thành vợ của Arnolde rồi à?”“Vậy chứ không phải sao ạ?”“Cái gì?”“Kể từ khi con đến đây, mẹ đã luôn nhắc nhở rằng con chính là phu nhân của công tước, là vợ của Arnolde.”Camilla không hề tôn trọng tôi tí nào dù tôi đang ở vị trí đó. Khi bà ta làm vậy, các người hầu cũng dần ngó lơ tân phu nhân là mặt thì nhìn có vẻ họ tôn trọng tôi, nhưng sau lưng thì coi tôi như một trò cười. Tôi đã biết trước cả việc ấy vì tôi không có được sự yêu thương của chồng mình. Mà, ngay từ đầu anh ta còn chẳng xem tôi là vợ rồi.“Mặc dù tụi con kết hôn dựa trên hợp đồng nhưng mà con cũng có quyền chăm sóc anh ấy chứ”. Cái chết của anh ấy. Sự sai lầm của bản thân tôi. Bằng mọi giá tôi phải ngăn chặn được chuyện đó.“Reymond sẽ vẫn là bác sĩ riêng của anh ấy. Dù sao đi nữa, con chăm sóc Arnolde như thế nào thì cũng sẽ được báo cáo lại cho mẹ cơ mà. Con chỉ muốn san sẻ bớt một phần gánh nặng với mẹ.”Tôi cảm thấy chỗ ngồi của mình như mọc gai. Tôi chỉ có thể tiếp tục kế hoạch khi Camilla chấp nhận đề nghị này. Nếu bây giờ bà ấy từ chối ngay thì… “Cô thay đổi khá nhiều nhỉ? Ta có cảm giác như có ai đó nhập hồn vào xác cô rồi.”Tôi nắm chặt tay mình trước lời nói của Camilla. “Con người luôn thay đổi.” Vì chỉ khi đó chúng tôi mới có thể sống nheo mắt khi nhìn tôi như không thể hiểu được tình huống này. “Tại sao tự dưng cô lại muốn làm việc này?”Câu trả lời rất đơn giản. Để sống. Tôi thực sự muốn sống. Vì vậy, mọi thứ xung quanh như bắt đầu đáng sợ hơn với tôi. Tuy nhiên, tôi đã quyết định là sẽ tận dụng hết những gì mình đang có. Tôi đã chính thức trở thành vợ của Arnolde, mặc dù đó chỉ là một bản họp đồng hôn nhân. Tôi là người có quyền để chăm sóc và bảo vệ anh ấy.“Con không có bất kỳ ý định nào khác. Con chỉ muốn nổ lực hơn để hoàn thành nhiệm vụ đó.” Ly hôn trong sự yên bình. Chia tay nhau một cách êm đẹp mà không ai cần chịu trách nhiệm cho khi nghiền ngẫm lại bản hợp đồng, tôi nhận ra rằng chỉ có một cách duy nhất để vô hiệu hóa nó an toàn mà không vi phạm các điều khoản. Tôi cần phải khiến Camilla tự mình hủy bỏ hợp đồng trước. Nếu bà ấy làm vậy thì bà ta sẽ không yêu cầu tôi trả tiền phạt. Và để điều đó xảy ra…Arnolde cần phải khỏe mạnh.’ Nếu không phải tôi đi chăng nữa thì có vô vàn người phụ nữ sẽ sẵn lòng lấy anh ta khi anh hết ốm yếu. Anh ta có thể chọn bất kì tiểu thư quý tộc nào. Lúc ấy thì tôi sẽ chẳng là gì tương tác bằng mắt với Camilla. Trong một lúc, cả Camilla và tôi đều không nói gì.“……Vậy để xem cô làm được đến đâu.”Tôi thở phào nhẹ nhõm khi Camilla khó tính đã đồng ý yêu cầu của mình.“Con vui lắm.”“Nhưng nếu tình trạng của Arnolde xấu đi hoặc việc cô làm chỉ là những thứ vô nghĩa thì ta sẽ không để yên đâu.” Camilla lạnh giọng nói.Tất nhiên tôi không để việc ấy xảy ra đâu.’ Tôi không mong Camilla sẽ giao cho tôi toàn quyền chăm sóc Arnolde. Dù sao thì Camilla cũng đã đã cho tôi một cơ hội, tôi phải cố gắng hết sức để cứu lấy anh ấy. ây là một ván cược lớn, một ván cược mà cái giá là mạng sống của chính tôi. Nếu tôi thành công, tôi có thể tự cứu lấy cuộc đời và tiền bạc của mình, nhưng nếu tôi thất bại…Đừng nghĩ tới nó nữa.’ Thật là một thói xấu khi mà tôi cứ nghĩ đến những tương lai không hay trước khi mà tôi bắt đầu làm việc gì đó. Tôi thở dài trong lòng và đáp lại Camilla. “…Vâng.”Kétttttttt… Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế đang cạ vào mặt sàn. “Vì chúng ta đã thỏa thuận xong về việc này nên… bây giờ con đến gặp Arnolde đây.”Tôi nhìn xuống Camilla. Ồ, một cảm giác thật mới mẻ. Cái cảm giác mà nhìn xuống người khác từ vị trí cao hơn thì vô cùng khác biệt. Mặc dù đó chỉ là do khoảng cách và độ cao. Trước đây, tôi chưa bao giờ nhìn Camilla từ góc này vì tôi luôn phải cúi đầu trước bà ta.“Cô đang nhìn gì đó?”“Không có gì ạ.” Thay vì cúi đầu, tôi nhìn thẳng vào mặt Camilla. Tôi quyết định sẽ không làm việc đó nữa. Bởi vì ngay cả khi tôi làm như vậy, nó cũng không giúp tôi thoát khỏi cái vào đó, tôi tốt hơn là cứ làm những gì bản thân muốn. Tôi nghĩ là mình sẽ không gặp rắc rối đâu. Theo nguyên tác thì Camilla chỉ trở nên ác độc với tôi sau cái chết của Arnolde. Trước khi xảy ra vụ án đó, bà ta chỉ bơ tôi nhưng không hề có ý định làm hại tôi. Tôi khá tin và chuyện này và bước ra khỏi phòng. Được Camilla cho phép chăm sóc anh ta rồi, đã đến lúc tôi thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch.“Bà chủ đã nói gì ạ? Bà ấy cho phép phu nhân không?” Rina hỏi tới tấp khi tôi bước ra, như thể cô ấy như muốn phát điên vì chờ đợi câu trả bắt đầu bước đi nhẹ nhàng thay vì trả lời ngay.“Phu nhân đi đâu vậy?” Rina hỏi khi cô ấy đang vội vàng theo bước tôi.“Còn ở đâu nữa chứ? Tôi đang đi gặp ông chồng tuyệt vời của mình đây.”“Đi gặp chủ nhân ư?”“Ừm.”Cùng lúc đó, tiếng bước chân của chúng tôi vang vọng trong đại sảnh.“Tại sao phu nhân đột nhiên lại…” Rina nhìn tôi chằm đáng mong đợi mà. Cho đến tận bây giờ, tôi hiếm khi dành thời gian với Arnolde. Trừ những ngày được gọi chúng tôi ngủ chung một giường. Điều ấy thật giống với việc một con ngựa có gen vượt trội phải di truyền lại cho thế hệ sau của nó. Càng nhiều càng tốt.“Lý do sao? Để làm tròn trách nhiệm của một người vợ hiền thôi.”“…Dạ?”“Từ giờ trở đi tôi sẽ thân thiết hơn với chồng mình…À không, chúng tôi sẽ trở thành một cặp đôi yêu nhau thắm thiết.”“Ôi chúa ơi!” Rina cười rạng rỡ như thể mừng hộ tôi. “Thật tuyệt làm sao!”Tuy nhiên, nụ cười rạng rỡ của cô đã vụt tắt vài giây sao đó. “Nhưng bằng cách nào ạ……?” Cô hỏi với vẻ khó hôm nay đẹp quá.” Tôi dừng bước trước cửa sổ. Ánh mặt trời như đập vào mắt tôi. “Từ giờ, tôi sẽ thường xuyên đi dạo với anh ấy, hì hì.”***“Ngọn gió nào đã đưa phu nhân tới đây?”Trước phòng Arnolde, một hầu gái nhìn tôi với ánh mắt sắc bén. Tôi chỉ đến để gặp chồng mình, nhưng thật kỳ lạ, tôi lại có cảm giác như mình đang đi gặp ông trùm du côn trong hầm tối.“Tôi đến đây để gặp chồng mình.” Tôi nói với người gác cửa dữ tợn đang canh trước phòng ông chủ của họ.“Bây giờ chủ nhân đang nghỉ ngơi.” Emma nói, không rời mắt khỏi tôi. Cô ta dường như muốn cản đường tôi.“Vậy à? Nhưng ta có chuyện muốn nói với anh ấy.”“Chủ nhân không muốn bị người ngoài quấy rầy trong lúc nghỉ ngơi.”Cô ta nói như thể một con ruồi cũng sẽ không qua được, nhưng tôi không hề chùn bước. Bởi vì đằng sau cánh cửa đó, một con quái thú ác liệt hơn còn đang chờ đợi tôi, nên tôi phải dưỡng sức, dành ít sức lực thôi để hạ gục người giữ cửa hung dữ này.“Emma, tôi muốn gặp chồng tôi. Tôi là vợ mà cũng được xem là người ngoài’?”“….” Emma nhăn mày tỏ vẻ không đồng ý, nhưng cô ta không bật lại lời nói của tôi.“Tôi đến đây vì tôi lo lắng cho anh ấy. Tôi thắc mắc rằng không biết anh ấy còn ốm không, nên tôi chỉ muốn kiểm tra tình trạng anh ấy mà thôi.”Emma đảo mắt xung quanh như thể đang suy cùng, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thêm vào. “Tôi sẽ nói với mẹ rằng cô đang cản đường tôi.”“Bà chủ…?” Cô hầu gái đang khoanh tay đứng đó, nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe như thể cô ấy bị sốc trước những câu nói đó.Cô không hề sợ tôi chút nào. Nhưng khi tôi nhắc đến Camilla một cái là cô rụt ngay nhỉ.’ Có vẻ như tôi chỉ có thể dựa vào quyền lực của Camilla. “Mẹ yêu cầu tôi chăm sóc sức khỏe của Arnolde.”“Thiệt không vậy…?”“Nếu cô không tin thì có thể tự mình đi hỏi.”Emma chỉ cắn môi mà không nói gì.“Nếu hiểu rồi thì tránh ra đi.” Tôi xô Emma ra rồi gõ vào cánh cửa dày bằng gỗ Cốc. Cốc.“Vào đi.”Tôi mở cửa bước vào trong khi câu trả lời ngắn gọn vang lên. Ngay lập tức tôi đưa tay lên che mắt vì nguồn sáng cực la lấp lánh. Ánh sáng khổng lồ rọi vào tôi. Trước đây mặt trời này có sáng như vầy không? Khi tôi he hé mở mắt ra thì tôi mới biết được nguồn sáng ấy đến từ đâu.[note40877]“……”Arnolde đang ngồi trên bệ cửa sổ và nhìn tôi. Loại cửa đó to đủ để cho anh ta ngồi lên. Nhưng tại sao cái cảnh tượng anh ta ngồi ở đó lại trông giống như một bức họa nổi tiếng mà tôi chỉ có thể nhìn thấy trong bảo tàng nghệ thuật chứ?Dáng ngồi của anh ta trông cũng khá thư giãn chứ. Anh tựa tay vào đầu gối của một chân kê trên cửa sổ. Cái chân còn lại duỗi ra một cách thoải anh ấy thực sự dài. Tôi đã mất một khoảng thời gian đáng kể để di chuyển mắt từ mép xương chậu sang đầu ngón chân của anh ấy. Cơ bắp vừa phải và những đường nét nuột nà của đôi chân trông đặc biệt nam chung, anh ấy hơi gầy nhưng tỉ lệ cơ thể thì trên cả tuyệt vời. Nhưng với một cơ thể hoàn mĩ như vậy, anh ấy vẫn thường xuyên đau ốm. Tôi có thể hiểu được lòng tự tôn của anh ta đã tuột xuống tới ngưỡng nào.“Sao cô lại ở đây?” Anh cau mày nhìn câu hỏi ấy, tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “……”“Có chuyện gì sao?” Anh ta không hài lòng khi tôi tới. Nói một cách chính xác thì anh ấy có vẻ nghi ngờ tôi. Trừ khi có chuyện gì đó xảy ra hoặc vì lý do đặc biệt nào đó, tôi là người sẽ không đến gần anh ta ghét việc tôi lại gần quá mức cho phép – khoảng vài mét. Và anh ấy sẽ nhìn chằm chằm vào tôi một cách thận trọng như thể anh ta lo lắng rằng bản thân sẽ bị ốm tiếp nếu bị tôi chạm vào dù chỉ là một chút. Thiệt tình, tôi có làm gì đâu?Đột nhiên, tôi xúc động và gần như bật khóc, mũi tôi sụt sịt. Sao đời tôi nó khổ vậy? Tôi lấy anh vì tiền, nhưng tôi cũng bất đắc dĩ thôi. Anh không cần phải ghét tôi nhiều đến như vậy đâu. Một cuộc đời bất hạnh. Selena thậm chí còn bị vu oan tội giết chồng sau khi bị ngược đãi như thế can đảm tiến lên một bước và mở miệng. “Arnolde.”“……” Anh ta bối rối nhìn tôi như thể nghe nhầm điều gì vậy, tôi lặp lại. “Arnolde, anh đang làm gì vậy?”Anh ta quay phắt lại phía tôi. “Cô nói cái gì?”“Anh đang làm gì vậy?”“Không phải câu đó.”“Arnolde. Công tước Arnolde Efret. ó là tên của anh mà.” Ghi chú [Lên trên] anh nhà đẹp quá nên là cái sự đẹp ấy nó hóa thành ánh sáng chói lóa đó mn
Tóm tắt nội dung Tôi là Selena, cô con gái được sinh ra trong một gia tộc nổi tiếng vì những người phụ nữ có khả năng sinh sản tốt. Tôi bị bán đi cho một cuộc hôn nhân với ngài công tước bệnh tật, người có cuộc đời thanh bình, vì mục đích tạo ra người thừa kế gia tộc. Họ đưa cho tôi thuốc hỗ trợ sinh sản, thậm chí nhà chiêm tinh còn khuyên tôi về ngày tốt để ngủ cùng, nhưng......không có đứa bé nào. Xem thêm
cô vợ hợp đồng của công tước